Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

"bác" tài taxi lắc

Có một bác tacxi,  thỉnh thoảng lại mời em đi. Xe bác đi bằng động cơ song túc và lắc lắc hai bên, không phanh, không còi nên bác phải liên tục kêu tít tít thay còi. Hôm nay em bị ốm ở nhà nên bác ý mời em dạo một vòng. Vừa vất vả leo lên, ngồi cho gọn gàng, vừa vặn cái xe thì bác ấy lại bảo em xuống để bác chạy đi đổ xăng. Bắc cứ dặn đi dặn lại là đứng ở đây, bên này đường chờ bác quay lại, cẩn thận ghê cơ. Bác đưa em từ phòng khách vào bếp, em đòi xuống để em còn đi đổ nước măng luộc. Em đang đần mặt suy nghĩ thì bác bảo phải trả tiền. Em móc túi khum khum đưa bác ít tiền không khí. Một lúc sau bác lại mời em từ phòng bếp ra phòng khách. Khi bác lắc lắc đưa em ra, qua cái cột xém tí bác cho cái đầu gối của em vào nên mặc dù không dám nói chuyện vì sợ phát tán virus Rubella em vẫn phải ối á kêu lên để bác tránh đường. Thấy em kêu bác sướng lắm cười khanh khách và khuyến mại cho em bằng cách quay vào rồi lại quay ra lần nữa. Thêm lần này thì em sợ rồi. Em đứng phắt lên bảo bác ý là “Em xuống đây không đi nữa, sợ lắm”, bác ấy bảo em: “Ơ, tiền đâu”. Hihi, em lại phải rút tiền không khí khum khum đưa vào cái tay bé xíu xinh xinh của bác ý. Bác ấy cũng không quên móc túi  trả lại em tiền thừa.
P/s: Cả chiều bác ấy rất khoái chí với việc xưng hô bác bác cháu cháu với em. Hóa ra bác ấy dạo này ở trường đang học...đóng kịch. bác ấy bảo hôm qua bác đóng là xe cứu hỏa. Mà ôm cái eo cảu bác ấy thích ghê cơ, nhưng mà nó mà đầy đặn hơn thì tốt nhỉ, giống như eo của bố bác ý.

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

Cái lợi của 10 năm nói dối vợ

Trong 10 điều cấm của vợ tôi, nghiêm trọng nhất là cấm nói dối. Thế nhưng sự thực là suốt 10 năm sống với nhau, tôi nói dối nàng liên tục. “Trên đời này em ghét nhất là dối trá. Vì thế, dù sự thật khó nhằn thế nào anh cũng phải nói với em, hễ nói dối là tình vợ chồng đứt cái phựt đừng hòng nối lại”, nàng phủ đầu ngay khi tôi cầu hôn. Tôi trịnh trọng hứa trước khi lồng nhẫn vào tay nàng. Kể từ đó, nàng yên tâm là đã trói tôi như đã buộc cổ dề vào con cún. Tôi đi họp thì báo là họp, nhậu thì khai là nhậu, không như mấy gã hư hỏng cứ than họp hành triền miên trong khi mài đũng quần trên chiếu nhậu đến ê cả mông, nhầu cả mặt. Vợ tôi đến giờ vẫn vô cùng tín nhiệm, coi tôi là lão chồng ngoan ngoãn thật thà. Vì thế nên mong các bạn giữ kín hộ những gì tôi chia sẻ hôm nay: Sự thật là tôi nói dối vợ suốt. Tôi không thể không thấy là nói dối vợ nhiều khi rất có lợi, thậm chí siêu lợi. Bao nhiêu năm nay trước mặt vợ, tôi vẫn ra vẻ một thằng chồng cù lần rỗng ví, vợ cho bao nhiêu tiền thì tiêu bấy nhiêu, vì bao nhiêu lương lậu đã nộp cho nàng cả. Thỉnh thoảng tôi còn vờ vịt là lỡ đi nhậu hết cả tiền, xin thêm ít để ăn trưa. Nàng không bao giờ biết là tôi có quỹ đen. Trong các bạn, những ai là đàn ông thì hết thảy phải đồng ý với tôi rằng, phàm đã bị vợ thu hết tiền lương, anh nào bảo không có quỹ đen thì một là hắn nói dối, hai là hắn không phải thằng tử tế với vợ. Tại sao ư? Hãy xem tôi làm được gì với cái quỹ đen của tôi. Mỗi ngày vợ cho tôi 100 nghìn (tính theo giá trị tiền đồng hiện nay nhé). Tôi ăn sáng mất 25 nghìn, ăn trưa mất 40 nghìn. Hôm nào “đi lạc” sang cái quán bên cạnh với mức ăn sáng 35 nghìn, ăn trưa 65 nghìn là hết cả tiền xăng xe. Thế nhưng đàn ông chúng ta, có anh nào không cà phê cà pháo, không rượu bia nhậu nhẹt? Lấy tiền đâu ra? Quý đen chứ đâu. Đó là tiền tôi cặm cụi làm thêm, tiền cơ quan thỉnh thoảng bổ sung quỹ lương… Nhờ nó, ngày 8/3, sinh nhật nàng…, tôi có thể tặng nàng một bó hoa thật sang, bộ đồ lót thật xịn, cái túi xách thật oách, khai giá giảm đến 70% rồi nói dối nàng (lại nói dối) rằng “đó là tiền anh nhịn ăn sáng suốt một tuần”. Vợ tôi cảm động muốn khóc, sau đó lén dúi thêm tiền vào túi chồng. Có quỹ đen, tôi ăn nhậu, tiêu xài… mà vợ chẳng hay biết gì hết. Thử tưởng tượng nếu không có quỹ, kiểu gì tôi cũng phải xin tiền nàng cho những vụ đó chứ không nhịn được. Sĩ diện của thằng đàn ông tôi chẳng màng, tôi chỉ nghĩ nếu vợ thấy phải chi đến mấy triệu đồng một tháng cho những thứ ba lăng nhăng vớ vẩn ấy thì sẽ xót xa đứt ruột, tội cho nàng biết bao. Lập quỹ đen, âu cũng là vì yêu vợ, thương vợ vậy. Thực ra tôi không chỉ nói dối vợ mỗi chuyện tiền. Cả về tình tôi cũng dối nốt. Dĩ nhiên là tôi luôn yêu nàng, nhưng tình yêu sau 10 năm lấy nhau không thể sôi nổi như thuở ban đầu, hễ thấy nhau là “tim đập chân run” được. Mỗi lần phải đi công tác xa vài ngày, tôi không thể cồn cào nhớ nàng vì ngày mải làm việc, đêm nhậu với bạn rồi ngủ tít trong khách sạn. Thế nhưng với thói lãng mạn, nàng không chấp nhận điều đó. Thế nên tôi vẫn luôn nói rằng tôi nhớ nàng phát điên lên được, rằng tôi yêu nàng không khác gì ngày xưa… (sự thật là tôi yêu nàng chẳng kém ngày xưa, nhưng chắc chắn phải khác ngày xưa). Lại còn chuyện nàng hỏi tôi về nhan sắc của nàng nữa, dĩ nhiên tôi lại phải nói dối. “Em già quá rồi phải không anh?”. “Anh xem này, em ngày càng béo”. “Anh thấy bụng em có to quá không?". Bạn thử nghĩ xem, nàng chẳng nói câu nào sai, nhưng chẳng lẽ tôi lại gật đầu lia lịa? Tôi lập tức cao giọng mắng nàng: “To gì? Em có bụng đâu mà to?”. “Đồ ngốc. Anh cực kỳ ghét loại đàn bà chẳng có tí da thịt nào”. (Tôi nói “da thịt”, tránh đề cập đến khái niệm “mỡ”). “Em dở hơi à? Em ra ngoài đường mà xem cái bọn sinh viên mới ra trường có trẻ được bằng em không?”. Vợ tôi yên tâm ngay. Có thể nàng thấy mình chẳng xinh như tôi ca ngợi, nhưng nàng nghĩ điều quan trọng là chồng thấy mình xinh. Thế là nàng lại đủ tự tin để nhí nhảnh, nũng nịu với chồng như cũ. Và còn vô số điều khác, tôi đã nói dối nàng. Chẳng ngụy biện đâu, tôi nói dối vì thấy… có lợi đã đành, còn vì tôi yêu nàng nữa, dù tình yêu không giống như ngày xưa. Một lần nữa xin nhắc các bạn đừng mách vợ tôi để điều tôi thổ lộ hôm nay vẫn tiếp tục là bí mật với nàng. Mà nếu các bạn có mách cũng chẳng sao, bởi vợ tôi sẽ cho là các bạn nói dối nàng, hoặc nãy giờ tôi đã nói dối các bạn cho vui, vì hôm nay là Ngày Nói dối 1/4 mà Note: Copy từ afamily, afamily copy từ Đất Việt, hehe, đọc hay đấy, thấy có bóng dáng của chồng mình trong bài viết này(đoạn mỡ bụng) Ca

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Bắt đầu sự nghiệp cầm phới

Em cũng chẳng biết từ đâu, khi nào, như thế nào mà em lại dấn thân vào cái đam mê chết người và khá tốn kém trong thời buổi bão giá sùng sục này. Đơn giản là tự làm cũng thấy hay hay, thế rồi mê mẩn, thế rồi tâm hồn cứ treo nơi bột nơi trứng, nơi trộn nơi đánh, nơi công thức. Thấy được niềm vui của cả nhà có bánh ngon để ăn. Thành công và thất bại đôi khi đi liền với nhau. Em đang bò những bước đầu tiên, không phải là đi nhé. Gặp mẹ thành công cũng một vài lần rồi đấy, nhưng không sao, qua mỗi lần sẽ có thêm kinh nghiệm, thêm hiểu biết. Đừng tưởng nhé, cũng giống như làm khoa học ấy, tính chính xác và cẩn trọng rất cao. Không thể tuỳ ý mà thích thế nào ra thế ấy được.
Là người đi sau, đọc được biết bao kinh nghiệm của các cao thủ đi trước, không có thày dạy nhưng yên tâm mà vững bước. Rất nhiều điều em đã thu lượm được từ sẻ chia của các cao thủ bánh trái. Đã định ra một danh sách ngắn ngủn các loại bánh sẽ làm, đơn giản vì tài năng có hạn, đơn giản vì không có sức, đơn giản vì ở nhà mọi người  không có nhu cầu lắm. Có thế này thôi: cookie, cupcake, gato, su kem và pizza. Cả nhà không ai đặt hàng bánh mì mặc dù bánh mì tuần nào cũng ăn triền miên , như lời đồng chí chồng em tuyên bố đã có bánh mì bigC ngon mà rẻ, em có làm được thế không?
.
Bài này đánh dấu nửa tháng với hơn 10 lần cầm phới đánh tứng, trộn bột của em. Pizza: 2 lần thất bại thảm hại, bánh này quăng chuột là chuột ngất(nhưng vẫn hết), cookie: lần đầu tiên: ok, lần thứ hai: trộn thêm bột khoai tây: ok, lần thứ ba: mẹ thành công cười tươi còn em
…;cupcake: lần 1: ok, lần 2: ngon hơn lần 1.(hài lòng nhất và thấy dễ nhất).

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Tháng Ba về

Tháng Ba về, lộc non quẫy mình bật tung muôn mắt lá, hoa rộn ràng khoe màu tươi mới, cỏ xanh mềm mịn và mây trời lúc thì đỏng đảnh như con gái mới lớn, lúc quạu cọ như bà già khó tính. Có bao điều kì diệu diễn ra vào tháng Ba. Tháng Ba, thú vị bao nhiêu nếu đi ngắm muôn màu của cuộc sống kỳ diệu. Tháng Ba, với mưa bay lất phất, cần lắm một bàn tay ai ấm áp dẫn đi trên con đường ẩm ướt. Tháng Ba,  cây đã trút hết lá trơ khấc những cành nghều ngào, kỳ dị, bật nẩy những lá non mềm mịn, mượt mà, phô màu xanh mà mình gọi là màu lá tháng Ba. Tháng Ba, với ngập tràn sắc hoa đua chen trên phố lại háo hức ngắm nhìn những bông loa kèn sắp tưng bừng theo từng bước chân len vào từng ngõ nhỏ, hoa gạo đỏ ối rụng đầy bãi sông, hoa xoan tím buồn theo mưa phùn răng mắc ngang trời. Tháng Ba, những quả nhót xinh xinh đỏ mọng đã lấp ló đâu đây, sắp đến sắc vàng của mơ rồi nhé. Chà Tháng Ba đến và sắp đi rồi.

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Thank for your love

Cám ơn tình yêu của mẹ, tình yêu của mẹ đã được 41 tháng rồi đấy, lớn hơn một chút, biết hơn một chút, tình cảm hơn một chút. Tối ngủ cứ đòi mẹ ru, thích mẹ bế trên tay à ơi: Em tôi buồn ngủ buồn nghê, Buồn ăn cơm nếp cháo kê thịt gà. Cứ thích mẹ ru bài ấy,mắt lim rim ra chiều đang ngủ, uống sữa xong lại nhẹ nhàng đề nghị: hay là cho nước vào trong bình để ti. Lớn rồi con nhỉ, không cần nữa đâu. Tình yêu của mẹ tự chơi một mình, cứ lầm bẩm bip bíp làm còi xe. Mẹ thương lắm. mẹ sẽ nấu cơm xong sớm để hai mẹ con mình chơi nhé. Tình yêu của mẹ cứ tưởg nặng lắm mà có hơn 15kg một tí. Tình yêu của mẹ làm mẹ cảm động khi mẹ ho, đau quá tủi thân khóc tình yêu ôm lấy mẹ vỗ về: Không sao đâu. Nghe câu đó lòng mẹ ấm áp rồi, mọi buồn tủi tan biến hết. Tình yêu của mẹ sang tháng 42 ngoan nhé, không ho không sốt nhé. Ăn ngoan nữa. Mẹ cảm ơn tình yêu lắm

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Sức khoẻ là vàng

Tết đã qua  hơn một tháng rồi nhưng giờ mới ngồi tổng kết một cái Tết đã qua. Đã hào hứng chuẩn bị từ sớm nhưng rồi vận xui kéo đến từ từ từng cái một. Đầu tiên là bà nội Khoai bị ốm, tiếp theo sự ra đi không có ngày trở lại của em Lead, hai ngày sau thì mình bị ốm. Ặc, một trận ho hen kèn cử khiến mình chẳng muốn thở mạnh. Viêm phế quản nhẹ, hịhị, kết luận sau một tháng ròng nã kháng sinh và thuốc giảm ho. Tết, trông mình thật thảm thương và ốm o. Chẳng đi đâu và chẳng muốn làm gì kể cả chải cái đầu. Ác mộng. Thấm thía chân lý sức khoẻ  là vàng. Hơn 30 rồi, chẳng còn toan nữa, về già thật rồi này.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Đôi đũa vàng VNN

“Đôi đũa vàng VNN” lần đầu tiên được tổ chức với bốn đội tham gia. Mỗi đội một phong cách, một khí thế. Nhí nhố là đội tớ với món cơm cuốn, phở cuốn. Trầm tĩnh hơn là đội tầng 4: nem, nộm, cá. Bàn bạc lâu la chán chê thúc giục là đội Ứng dụng- dạy tiếng- thư viện: salat Nga, xôi vò, chè đường. Hừng hực khí thế là đội gà chọi năm món Tạp chí-ngữ pháp. Hihi. Món nào cũng ngon, cũng đẹp. Nếu tớ mà chấm tớ cho tất cả giải Nhất, hehe.


Xôi vò- món không phải ai cũng làm được


Gà chọi năm món


Và đội tớ với cơm và phở:
Vũ điệu chim Công(chim thuộc họ Gà)




Thêm tí hoa hoét


Đây là lời bình cho món Cơm- Phở đội tớ.Hihi.
"Là những món ăn kết tinh từ hạt gạo trắng ngần- tinh hoa của đất trời. Cơm và phở đã gắn bó từ  lâu với mỗi người dân Việt Nam chúng ta. Cuộc sống thay đổi hàng ngày và từ những món cổ truyền, chúng ta hàng ngày tiếp thu, học hỏi thêm từ rất nhiều tinh hoa của các vùng miền khác nhau, của các nước khác nhau. Cơm và phở cũng không nằm ngoài xu hướng này. Tham dự cuộc thi hôm nay, bếp chúng tôi xin trình làng món: cơm ngũ vị, phở ngũ sắc do các anh chị em tổ: PN-PH-DT
Hai món ăn là sự kết hợp hài hoà của màu sắc, mùi vị từ những nguyên liệu sẵn có, từ những nguyên liệu giản dị ,không cầu kỳ trong việc kiếm tìm, nhưng khi ta nhấm nháp rồi, ta thấy trong đó cả cái quen và lạ, cái mới và cũ…Mắt ta, bị cuốn hút từ màu trắng ngọc ngà của bánh phở, màu nâu  của thịt bò, màu xanh ngọc mướt mát của các loại rau, lấp ló ánh đỏ của ớt và màu vàng sóng sánh của dứa. Giác quan cũng bị đánh thức bởi mùi vị, chút cay cay đánh thức cảm giác ấm nóng, chút chua dịu nhẹ khiến lòng ta thanh mát., cảm nhận vị ngọt ngào từ hạt gạo quê mình, vị mặn đến từ biển xa…
Đã từ lâu, cơm phở đi vào cuộc sống, đi vào văn hoá người Việt, nói cơm, nói phở nói zậy mà không phải vậy. Đã có thơ rằng:
“Cơm là từ gạo mà ra

Phở cũng từ gạo nhưng mà…ngon hơn
Cơm nhờ hương gạo mà thơm
Phở nhờ “nguyên liệu” nên thêm đủ mùi
Cơm ăn no bụng là thôi
Phở vừa no, lại muốn đòi ăn thêm
Cơm ăn hàng bữa nên quen
Phở thì thỉnh thoảng nên thèm đương nhiên”.
Tuy nhiên: Phụ “cơm”, chớ phụ người ơi!
Cho dù thua “phở”, nhưng thời… an tâm

Vâng, nhận thấy giá trị vật chất và tinh thần của món hai món ăn quen thuộc  nên nhóm chúng tôi đã chọn để tham ja cuộc thi “đôi đũa vàng VNN” . Mời mọi người thưởng thức, cảm nghiệm hương vị của 2 món ăn và không quên bình chọn cho nhóm chúng tôi. Thay mặt cho các anh chị em nhóm PN-PH-DT chúc chị em phụ nữ một ngày vui, ấm áp, luôn hạnh phúc, hãy luôn là “cơm” đồng thời là phở của một nửa yêu thương của mình nhé
Xin chân thành cám ơn!"
Mất cả buổi sáng, may phước là tớ có hai cao thủ khéo tay. Hai đứa cứ từ từ mà tiến trong khi mình chỉ sợ muộn. Lại còn hẹn hò năm sau mà làm chúng ta lại cùng một đội chị nhé. Hihi, đương nhiên, năm sau mình sẽ phụ cho chúng nó. Mà năm sau sẽ chọn cái gì chỉ việc bỏ vào nồi rồi đợi cho chín thôi, không phải tỉa tót gì nhiều. Mà mềnh là mềnh phục chị mình nhất. Tặng cho chị giải nhất vì tỉa tót hoa hoét. (Minh cứ tưởng là hoa thuỷ  thật)