Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Chia tay một tình yêu

Thế là cũng nói được say goodbye với một tình yêu. Cũng đã gần bốn năm rồi đấy chứ ít đâu. Gắn bó lắm, đêm đêm ôm em vào lòng, tỉnh dậy không thấy em cũng hốt hoảng quờ quạng tìm em. Em và tôi đã thắm thiết không rời dù cách đây gần năm mẹ tôi đã ra sức ngăn cản quyết liệt mối tình thâm giao của em và tôi rồi. Nhưng rồi xa nhau được có mấy ngày, tôi vật vã gọi tên em, không có em tôi không thể vào được giấc ngủ ngon lành, cả nhà xót quá lại trả em về với tôi. Dù dưới hình hài nho nhỏ xinh xinh hay béo múp míp cỡ 250 với tên gọi Nano thì em vẫn cứ là em. ÔI TY. TY ôi, thôi giờ anh đã lớn rồi anh phải xa TY thôi, không có TY anh vẫn ngủ ngon lắm. Cảm ơn TY đã bên anh suốt gần bốn năm qua, giờ anh mà đưa TY đến giới thiệu với các bạn của anh ở lớp thì các bạn cười anh chết mất, thế thôi thì chúng ta chia tay nhau từ đây nhé.
PS: HEHE, mẹ anh chắc là mừng lắm, cuối cùng cũng đã để anh tự nhận ra rằng chúng ta phải chia tay nhau. Đây là ảnh anh và TY hồi anh có mấy tháng đấy.




Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Hết mưa là nắng hửng lên thôi

Hết mưa là nắng hửng lên thôi, hết ốm là khỏe thôi mà hai bố con Khoai nhỉ.  Và sau đây là ảnh em chụp hoa sau cơn mưa.






Vợ chồng Hồng tú cầu









Và có một anh chàng te tái lên xem mẹ chụp hoa

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Những khối màu rực rỡ

Tranh tô màu của em thật nổi bật khi bắt kịp xu hướng thời trang colorblock. Em chỉ thích điểm 10 thôi, 9 kia là em tự nguyện cho sau một hồi lưỡng lự . Em vẫn còn lười lắm, không thích học đâu, có làm cái gì thì mẹ bảo là chơi tỉ như chơi vẽ, chơi chữ, có chữ chơi thì em sẽ yên tâm “chơi” nhưng  tối đa cũng chỉ 10 phút.


Có những bức có sự hỗ trợ của mẹ

Thuở mới tập tô em có các tác phẩm thế này


giờ bớt lem nhem hơn, bông bên phải lòe loẹt, rực rỡ...là của mẹ em


Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Có tiền !!!!!!!!!!

 Có xiền, có xiền để làm “khoa học” rồi, hehe. Có động lực để thúc cái luận văn chạy rồi,Keke. Đúng là có thực mới vực được đạo. Thảo nào mình cứ ngứa tai cả một buổi sáng hôm qua, hai cô cháu cứ ngồi phân tích xem “lộc” ở đâu? Hihi. Thật là vui.

Hôm nay là Chủ Nhật

Hôm nay là thứ mấy hả mẹ
Hôm nay là Chủ Nhật
Yeah! Được nghỉ hả mẹ?

Con thích lắm.
Hihi, cứ đến thứ Bảy chủ nhật là em thích lắm, không phải đi học mà, được ở nhà chơi thoải mái, nhưng chán một nỗi những ngày đó em lại hay dậy rõ sớm, trong khi các ngày thường thì bẩy mãi mới dậy. Chủ Nhật, bố với bà vẫn ở trong quê,mẹ cho em đi chơi công viên Lê nin. Thích nhất là được đi vòng quanh công viên bằng tàu hoả.  Tàu hoả này chỉ chạy hai ngày cuối tuần thôi và đông khách lắm, tàu chạy xuyên Việt, từ ga Hà nội đến Huế, Nha Trang ..mẹ em tìm mỏi mắt không thấy ga Sì gòn đâu cả. bố nhắn tin bảo thích nhỉ, có tàu hoả lại rồi à.


Xuống tàu em lại đòi đi xe đụng, đi máy bay. Công viên có một khu vui chơi ngoài trời đạt chất lượng quốc tế, khu này thích nhất đấy. Mẹ nịnh mãi mà em chẳng chịu ở lại, cứ đòi đi tàu điện trên không, mẹ sợ lắm, chẳng chơi mấy cái trò không an toàn đấy nên bảo em là hết tiền rồi.




Trưa, mẹ cho em đi ăn gà 99 ngay gần nhà, em ăn rất ngoan có thể em đói quá vì sáng em ăn ít. Buổi sáng em đã ăn xong rồi nhưng  em hưng phấn vì được đi chơi nên em nôn ra hết cả. Mẹ chủ quan cứ nghĩ giờ em không bị mấy vụ như thế này nữa. Chắc em giống mẹ cứ căng thẳng là người ậm oẹ.hihi

Bố-mẹ-con và cuộc sống

Giỗ bố lần hai rồi, đã được hai năm rồi. Hồi bố mới mất, ấn tượng của mình luôn là hình ảnh hồi bố còn khoẻ mạnh, lúc nào cũng vui vẻ. Lúc nào mơ cũng thấy bố khoẻ mạnh phương phi.Thời gian gần đây thì khác..cảm giác cái lạnh lúc bố ra đi vẫn ám ảnh mình mãi mãi. Mong bố nơi suối vàng được an lạc. Tha lỗi cho con gái còn nông cạn bố nhé. Chỉ mong rằng cái triết lý cõi vĩnh hằng và an lạc của nhà phật là có thật, có thật bố nhỉ, và bố đang ở đó.
Mẹ mỗi ngày lại già đi, kém minh mẫn và năng động hơn xưa. Thấy buồn thế không biết, con cái lớn rồi, như con chim đủ cánh đủ lông, chẳng nhớ về cái tổ đã ấp iu mình bấy lâu. Mình đã ba ba tuổi rồi, 28 tuổi mình mới đi lấy chồng, bố mẹ bảo bọc mình suốt bao năm, mình lớn lên từ ngôi nhà ấy, bởi những bàn tay củabố mẹ mình, nhớ những hôm mùa đông cả nhà ngồi nấu mì bằng cái bếp cồn bé tí, ấm áp vô cùng.
Mỗi ngày mình ôm ấp con trai của mình, thơm chùn chụt vào cái mông cái má của nó, lại nghĩ đến sau này nó cũng như mình…rồi cũng bay xa
Cuộc sống là những chuỗi lo toan dài dằng dặc, lo cơm áo, gạo tiền, có tiền thì lại lo làm sao để sinh sôi và phát triển không thì uổng cái công mồ hôi trí óc vắt ra để có nó, mọi thứ cứ xoay mòng mòng và vô tận. Lo con cái học hành không bằng bạn bằn bè, lo nếu nó học sớm quá thì sợ sau này nó oải, lo nó chẳng tập trung…vv và vv

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Chưa nghĩ ra tiêu đề

Có những thời điểm mọi thứ chìm nghỉm và rối tung. Em đang ở giai đoạn đó đây,nhiều thứ muốn viết ra, nhiều thứ muốn làm, hihi, thế mà vẫn phải đang mò mẫm trong môt đống tung xòe, nhào nặn, gò gẫm từng con chữ, cầu toàn quá cũng không được mà cẩu thả quá cũng chẳng xong. Thoát, thoát ra nào, ngày mai em sẽ đi chơi, hihi, ai bảo tự nhiên anh vẽ đường cho hươu chạy, hihi, vắng chủ nhà thì gà….Mai sẽ cho Khoai đi công viên, hi vọng mai là một ngày đẹp trời, điểm đến sẽ là công viên Lê Nin anh nhé. Sẽ thuần túy dạo chơi thôi, mặc dù cũng thích chụp choẹt lắm, hihi, nhưng em sẽ chỉ nhìn ngắm cỏ cây, hoa lá,ngắm bạn Khoai huỳnh huỵch chạy, bạn ấy cười, bạn ấy ngạc nhiên. Mọi con chip của bộ não sẽ được giãn nở tối đa để lưu lại những khoảnh khắc tuyệt vời đó, để một lúc nào đó lại lôi ra hồi tưởng và thích thú mỉm cười để có động lực phấn đấu…đi chơi tiếp. Thôi, đi ngủ đây, bạn Khoai thì sợ gián, mẹ bạn thì sợ ma nên đã cố thủ trong phòng từ 8 giờ rồi. Chúc anh ngủ ngon