Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Manly

Trông tớ có man lỳ không nhỉ, hehe, mỗi tội trông hơi thiếu mỡ một tí, đại loại mới suy dinh dưỡng nhẹ thôi mà, nhưng như thế trông tớ thật thư sinh. An  ủi tí, hihi. Mấy ngày đi là mấy ngày bố mẹ tớ sì trét vớivụ ăn uống. Bố tớ bảo tớ đã để lại một ấn tượng (xấu) khó phai mờ trong trí nhớ của mọi người ở quê. Ai cũng lắc đầu ngao ngán chép miệng tội nghiệp tớ ăn mà như...đi đày (nguyên văn lời bà Ca). Thôi dẹp vụ than vãn vô bổ này lại. Ngắm các ""siêu phẩm về tớ nì
DSC_0260.jpg picture by chaunhue2000
DSC_0363.jpg picture by chaunhue2000

Tớ với món kungfu uống dừa bằng mũi và miệng

DSC_0439.jpg picture by chaunhue2000

Thật sảng khoái thật nhẹ nhàng...như tớ vậy

DSC_0429.jpg picture by chaunhue2000

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

Những mẩu chuyện về Khoai


Dạo này, Khoai dậy là rút ngay cái phích cắm báo khóc, mở cửa và ra thông báo với cả nhà là Khoai dậy rồi. Bố rất sợ vụ Khoai rút phích cắm và lại cắm vào, có lẽ thôi không cần báo khóc nữa vậy. Sáng nay, bố bảo về là Khoai về ngay, nhìn anh ấy giơ tay vẫy bố đến là yêu.
Cháu đi kiếm tiền
Bố và bà:  Khoai dậy đi học nào,
Khoai:  Không đâu, cháu đi cơ quan.
Bà:  Đi để làm gì?
Khoai: để kiếm tiền
Bà(mười phút sau): Khoai đi cơ quan kiếm tiền để làm gì?
Khoai: Để cháu mua ..bimbim.
Có hai chị Trang không?
Khoai: Bà ơi có hai chị Trang không bà, có hai bà nội không bà?
Bà: không, chỉ có một chị Trang và một bà nội thôi
Bà nghĩ rằng Khoai nói như thế để xem có hai người không thì để một người ở nhà bác Huyền, một người ở nhà với Khoai
Bà nội nhỏ
Khoai lục tung tất cả các ảnh của nhà , lôi những ảnh chân dung be bé ra để vào trong cái cốc đựng xu, Khoai tìm mãi không thấy cái ảnh cuả bà đâu. Khoai hỏi bà: Bà ơi, bà nội nhỏ đâu rồi.

Chuyện thường ngày ở ngã tư

Dừng xe ở ngã tư Liễu giai, thấy chú công an đang tạo dáng “trao đổi nghiệp vụ” với đồng nghiệp ở giữa đường để cho máy quay đang chĩa vào mà thấy rom rỏm ghê. Các chú toàn núp trong tán cây mát rười rượi của mặt tiền Daiwo, cấm có thấy bao giờ thò mặt ra đường, nếu ai rẽ phải khi chưa có đèn là chết với bá. Cái ngã tư này, hay đựơc lên hình ghê lắm, tháng ít nhất cũng phải đôi lần thấy mấy ẻm ở VTV lôi máy ra đấy tác nghiệp, vừa gần đài và view lên màn ảnh rất đẹp. Mấy chú công an , lúc mới ra trường thì mặt non choẹt, đứng ở đường còn ngượng nghịu, bẽn lẽn. Nửa tháng sau gặp lại chú, đã thấy chú ghi biên bản nhoay nhoáy, nhận tiền tanh tách. Nhưng cái “công vụ” của chú thì thấy cấm bao giờ chú làm cho ra hồn cả. Chú cứ đứng đấy doạ hồn doạ cốt đã. Ai làm gì được chú nào.

Em tắm anh yêu hay chuyện thường ngày nó thế

Đợi xem có 8phút Chúc bé ngủ ngon mà phải đau lỗ tai bên phải, ngứa lỗ tai bên trái với mấy cái quảng cáo nhà đài, Chả biết bố Khoai đang bực cái gì quay sang giục mẹ tắt đi cái. Gì mà lúc nào cũng Yuko Yamashita  chiên ra chăm sóc tóc Nhật bản, rồi nào là thịt thăn xương ống. Mở ngoặc chút nhé, chị em nào muốn gia đình hạnh phúc chịu khó mà mua cái nước hầm xương này, đến bữa cho đẫy vào nồi ý- họ nói thế mà, bí quyết chăm sóc gia đình êm ấm hạnh phúc đoá. Có mỗi tám phút ngắn tun hủn mà phải dài cổ xem mất 12 phút quảng cáo, nguyên cái quảng cáo bột nêm và Sunsilk tua đi tua lại hai hay ba lần gì đó. Quảng cáo- là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhưng ngày nào cũng bị ngứa mắt thế này thì không thể chịu nổi nữa. Có nhiều quảng cáo đạt đến độ siêu chuối khiến cho hai hàng tiền đạo của em không gặp nhau đến mấy phút lận. Không tin ư? Thử xem cái quảng cáo “em tắm anh yêu” mà xem. Hai vợ chồng nhà em đã cười lăn cười bò sau khi xem cái quảng cáo này vào một buổi sáng đẹp trời. Này nhé. Một nàng hít hà mùi thơm quyến rũ của sữa tắm, một con chó nhảy tưng tửng dưới chân, máy quay lia từ từ, thì ra nàng ấy đang ngâm mình trong bồn tắm, máy lia từ từ đến đầu kia của bồn tắm cứ tưởng... có chú cẩu ở đó
, ai dè lại là…một cô nữa.
Ặc ặc, lại quay lại con chó đang nhảy tưng tửng trên hai chân. E hèm, cửa mở, một chàng bước vào, hếch cái mũi hít hà, điệu bộ chàng ta muốn đi vào đâu thì ai cũng bít,
Hơ hơ. Chưa hết. Slogan rất oách xà lách vang lên: Em tắm anh yêu.

P/s Xin lỗi vì đã giật cái tít hơi bị nhạy cảm

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

mừng bác tân gia

Hôm nay bác Huyền nhận nhà mới, cả nhà lên xem, nhà đẹp và rộng rãi, rất hợp lý, mình khoái nhất cái khu...vệ sinh.Hehe. View cũng rất đẹp, nhìn ra công viên to, phía dưới là các biệt thự. Ánh sáng thì chan hoà. Phòng nào cũng có cửa sổ rất thoáng. Khoai và anh An đùa nghịch chạy từ phòng này sang phòng khác.
Hôm nay Khoai bị mẹ bỏ đói, đến lúc ăn thì tự xúc đến hơn bát, lại còn xin thêm cơm.
Tranh giành với anh An ghế ngồi mát xa, anh An bị bác Cơ mắng. Giận em về không thèm chào  :))
Túm lại là một ngày được việc, bố lại thau bể dưới nữa, bẩn ơi là bẩn
Đi ngủ thôi

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Con người có tổ có tông, như cây có cội như sông có nguồn

.  Năm nay, chi họ Trịnh ở Vinh nhà tớ làm đại lễ giỗ Tổ năm năm một lần lần đầu tiên. Nhà tớ sẽ về đầy đủ cả, trừ bà nội ở lại nhà trực chiến chờ anh cu nhỏ nhà bác Huyền oe oe. Đây là lần đầu tiên tớ về quê, thăm  họ hàng. Bố tớ, lúc đầu cũng định không về cả nhà. Bố bảo các bác cũng rộng lượng và cực kỳ tân tiến nên không lo vụ không về đâu. Nhưng mẹ tớ bảo phải về giỗ tổ chứ, cho Khoai về thăm cố ngoại, ông bà, các bác, các anh, thắp hương cho tổ tiên. Năm năm mới có một lần thôi, năm sau trời thương thì lại bận bịu việc khác rồi không có dịp về thắp hương tổ tiên, nhận họ nhận hàng được. Tớ là thế hệ thứ 14 của dòng họ Trịnh di cư từ huyện Nghĩa Hưng, Nam Định vào Vinh từ cách đây hơn một thế kỷ. Trải qua bao dâu bể, đến nay chi Họ nhà tớ đã rất phát triển.  
Lạy trời phù hộ, ông bà tổ tiên phù hộ cho tớ khoẻ mạnh, mọi việc thuận lợi để gia đình tớ đi đến nơi về đến chốn.

Bố và con trai

Khoai yêu quý!
Con biết không, con có một ông bố rất tuyệt vời . Hôm nay mẹ đã khóc khi đọc một câu chuyện về tình cha con. Mẹ biết trên đời này có nhiều ông bố tốt, rất tốt. Và bố con là một trong những người bố đó. Bố yêu con, điều đó là đương nhiên. Mẹ biết mẹ đã hơi mắc sai lầm tí khi con mắc lỗi lại bảo: Mẹ không yêu Khoai nữa. Thế rồi, cứ mỗi khi làm cái gì đó mà con nhìn thấy vẻ mặt mẹ và mặt bố không vui, con lại loanh quanh bên mẹ, gương mặt bối rối, căng thẳng ngước lên hỏi mẹ: Mẹ có yêu con không, bố có yêu con không? Trông con lúc đó rất buồn cười và mẹ cảm nhận thấy mặt con giãn ra khi mẹ nói: mẹ yêu, rất yêu. Bố cũng rất yêu con, luôn yêu con.
Bố rất yêu con, tất nhiên không nên so sánh với các ông bố khác nhưng mẹ cảm nhận thấy rất rõ ràng và sâu sắc  điều đó. Mẹ thích giây phút hai bố con nằm bên nhau, bố đọc sách cho Khoai nghe , Khoai loanh quanh đùa nghịch bên cạnh bố. Hay hai bố con ngồi ruỗi chân trên ghế  xem phim…pằng pằng trên HBO. Hai bố con như là bản sao của nhau vậy, bố thích gì thì con thích nấy, từ chuyện ăn uống đến đi đứng. Khi con mệt, bố cũng như ngồi trên ghế nóng, cứ liên tục hỏi mẹ, liên tục nhắc mẹ, rồi thì làm cái này, làm cái khác cho con, mẹ biết bố xót lắm. Nếu như Khoai không nghe lời mẹ, mẹ chỉ nhờ bố một tí là Khoai ngoan ngoãn nghe lời ngay. Bố có một cái uy đặc biệt với Khoai. Sáng nào, đang uốn éo trên giường, chỉ cần bảo Khoai xuống chào bố đi làm là Khoai dậy tắp lự.  Cũng hơi phiền toái tí khi sáng nào cũng phải: Cho con đi một vòng bố nhé. Nhưng cái giọng nói yêu yêu đến thế, ai mà nỡ chối từ.
Con biết không, gia tài lớn nhất bố mẹ cho con đó là tình yêu đi theo năm tháng. Giống như bố mẹ đã được nhận từ ông bà cuả con vậy. Và đấy mới là gia tài quý nhất trên thế gian này con à.