Thứ Tư, 31 tháng 3, 2010

Mr. Khoai idol

Ca hát đó là sở thích, niềm đam mê của Khoai bây giờ. Hát mọi lúc , mọi nơi, mọi yêu cầu và kể cả không có yêu cầu…cũng hát. Giờ lại còn hỏi các khán giả là hát bài gì để phục vụ mới kinh. Mà anh ấy cũng chuyên nghiệp lắm, hát xong còn dang cả hai tay ra như kiểu Tuấn Hưng hay Đan Trường vẫn làm. Hehe. Thuộc lời cũng rất nhanh, có những bài bà dạy cho Khoai dạng như: sòn sòn mỉ, sòn là si rế si là sòn mỉ, si si rê, si si mỉ là si rế mi. Bài như này mẹ chịu, bố cũng còn có khi nhầm, thế mà anh ấy không vấn đề gì. Xem ra có năng khiếu trời cho đấy, không phải là di truyền đâu nhé. Bố cứ tự hào bài nào bố hát cũng được nhưng mà thấy mọi người phản ánh khéo là anh Bảo cứ ngồi ôm mic suốt…chả cho ai hát.Hehe. Mẹ không có ý gì đâu bố nhé, không rồi lại bảo: cứ bôi bác mình trên blog.Hehe. Rõ ràng là người ta kể thật thà, rõ là người ta đầy tình cảm thế mà bảo là bôi bác. Hihi.
Trở lại chuyện của Khoai, bố thì đang nung nấu ý định, mấy năm sau Khoai lớn cho Khoai đi thi Đồ rê mí. Làm cho mẹ âm ỉ sướng trong lòng nghĩ đến một tương lai xa xa: Mr Khoai idol. Hehe. Đùa thôi, làm ca sĩ, có bố mẹ là khán giả vỗ tay nhiệt tình và bà múa phụ hoạ là vui rồi con ạ. Buổi tối, nhà mình thật vui, Khoai cầm lọ C sủi làm mic hát cho cả nhà nghe. Hết bài này sang bài khác, thỉnh thoảng lại quay ra yêu cầu: Bài gì nhỉ?

Ốm

Ốm, ghét thật, sau một tuần đi học cả ngày, lại lăn đùng ra ốm và sốt. Không phải là do đi học bị ốm. Nhiều khả năng nhất là nghịch và hiếu động quá. Ai bảo mình chỉ thích phi xe lắc ra ngoài đường. Phi rầm rầm vang xóm vang ngõ. Phi bay cả tóc trán. Và gió thì cứ hun hút.
Tối qua sốt cả đêm, nóng hầm hập mà chả đỡ tẹo nào, cứ sốt sẽ kèm theo nôn trớ. Bị V.A thật mệt, giữ gìn hết hơi. Lại phải uống kháng sinh liều cao, lần sau mẹ sẽ nhớ để đời: đã uống thì phải uống hết đợt chứ không thấy đỡ rồi dừng vì sót con. Cầu xin trời phật, ông bà tổ tiên phù trợ cho Khoai mau khỏi.

Xong

Xong, đã xong được một việc tầm cơ nhơn nhớn của năm nay. Thật may là nhờ đó đã được đọc một khối lượng lớn sách, vỡ vạc ra nhiều điều thú vị mà có lẽ nếu không bắt buộc phải động chạm đến chắc chẳng bao giờ rờ đến. Đơn giản vì mình khá hãi mảng này. Hãi từ khi học đại học, vì nhòm nhòm vào thấy có liên quan đến thống kê, tính toán là khiếp. Chạy luôn từ đó đến giờ.
Lại bắt đầu tiếp tục một cái khác đang dang dở, thậm chí còn to và khủng hơn. Sẽ không còn được đánh giá nhẹ nhàng như cái trước nữa. Xiền, lấy rồi, tiêu rồi và giờ thì cắm đầu mà làm thôi. Không biết có gột lên hồ không nữa, chẳng dám mong nấu thành cháo, thành cơm. Haizzz. Ôi chà, năm nay phải làm được ba việc nhớn đây, công việc xoá mù ngoại ngữ chắc để sang năm hay sang năm nữa hay là lâu lâu nữa…

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

Chú nai vàng ngơ ngác

Hai mẹ con trốn đi lượn vườn hồng. Ai bảo chiều thứ bảy bố trốn Khoai đi. Khoai thấy người ta tưới cỏ thì rúm hết cả người vì sợ.

DSC_0744.jpg picture by chaunhue2000
DSC_0803.jpg picture by chaunhue2000
DSC_0808.jpg picture by chaunhue2000
DSC_0816.jpg picture by chaunhue2000


DSC_0822.jpg picture by chaunhue2000

Ngủ ngoan Acay ơi

Chàng bắt đầu đi học cả ngày từ đầu tuần này- thứ hai ngày 21- 3 đi vào lịch sử đời  chàng đánh dấu cho chuỗi ngày tự lập. Bị nhốt đến tận bốn giờ hơn mới được về nhà nên hôm đầu chàng có vẻ hờn ghê lắm, nức nở khóc, thương ơi là thương. Hơn lúc nào hết, lúc này đây chàng cần tình cảm ghê lắm.
Không biết ở lớp chàng có được ngủ ngon hay không, đơn giản vì lớp có một lô một lốc các bạn mới vào. May thế không biết, nếu mẹ chàng định ra tết mới cho chàng đi học thì có lẽ bây giờ chắc chàng sẽ đứng trong nhóm những thiên thần mắt mũi tèm lem, miệng méo sệu ra đòi mẹ đây. Bây giờ tối tối chàng bị ép đi ngủ sớm, không còn cà kê đến mười giờ mới mắc màn như mọi khi. Chàng ngủ ngon lành đến ba giờ đêm thì mẹ dậy làm cho chàng bình sữa, chàng vẫn còn kịp nói con xin, đút bình vào miệng và mút chùn chụt. Mẹ chàng đợi cho hết bình mới dám ngủ, mọi khi thì mẹ chàng đã lăn quay ra ngủ từ đời tỏng nào nếu như không có vụ sặc sữa đưa lên báo từ mấy bữa trước. Hú hồn, may phước đời nhà chàng thế không biết. Lúc bé chàng hay tự mút bình, mẹ chàng hay ngủ quên lắm. Trộm vía trộm vía, ơn trời.
Trừ thứ bảy , chủ nhật là hai ngày song thân nhà chàng cả ngày ở nhà nói chuyện với chàng rồi thì ít có màn kể chuyện, hát hò, ru hời, còn ngày thường thì sẽ có màn đó. Đơn giản để tăng tình cảm đoàn kết gắn bó thôi. Mẹ chàng có giọng hát thì khỏi nói, giọng ru thì rè rè, thế mà chàng lại mê mới chết. Hôm nay mẫu thân của chàng lôi bài “ngủ ngoan a cay ơi” ra hát cho chàng nghe, (bài này ngày xưa ông ngoại chàng hay hát ru mẹ chàng). Chàng nghe thích lắm, dừng là bắt hát lại. Giờ chàng đã ngủ lâu rồi, khuôn mặt đáng yêu không thể tả nổi, nhìn chàng lúc ngủ yêu lắm.
 Tối nay, chàng và bố chơi trò lái xe (thực ra đây là gian kế của mẹ chàng đẩy trách nhiệm cho bố chàng mà thôi). Chàng cưỡi trên cái chăn, bắt bố ngồi trước vặn vẹo đủ kiểu như đang vi vu trên quả xế hộp thật, nào là khởi động xe, bật điều hoà, bật đài, bật cái nọ tắt cái kia.Đủ cả. Bố chàng quay một hồi thì la oai oái: mệt quá. Hihi.

DSC_0853.jpg picture by chaunhue2000
DSC_0967.jpg picture by chaunhue2000

Ngủ ngoan nhé acay, ngủ ngoan. Bố mẹ yêu con nhiều thật nhiều.

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

Dũng sĩ diệt muỗi

Dạo này nhà mình vãn hẳn muỗi, không phải bởi tác động hoá chất mà bởi nhà mình có dũng sĩ diệt muỗi. Mỗi tối, chồng muốn tẩm quất chỉ việc nhìn thấy em chân dài nào vè vè lượn qua.Đốp. Không cho em nó thoát, quan trọng nhất là phải mang được cái xác em nó trình báo cho vợ. Xong. Thế là nằm luôn xuống giường. Nhanh hơn cả điện. Chiêu này mình học của một bác đấy. Mỗi con muỗi, bác ấy phải trả tiền. Tuy nhiên mình cần phải tăng số lượng trao đổi chứ một con, một lần xem ra…hơi nhẹ nhàng. Chẳng may nếu nhà nhiều muỗi hoặc bố nó sắm vợt điện thì…

Chuyện của An

Chuyện thứ nhất: Cậu Bảo sướng thật
Ngày 27/2, cả nhà Khoai về ngoại chúc mừng bà nhân ngày thầy thuốc, anh An cũng đi cùng. Anh An được đi chơi là thích, thích hơn là cùng đi với em Khoai. Cậu Bảo lại nghĩ ra trò đua xe ôtô bánh đà. Mấy cậu cháu bố con hớn hở chơi với nhau. Lúc về hỏi anh An, đi chơi vui không, anh bảo vui, thích nhất là trò đua xe.
Về đến đầu đường Lê Trọng Tấn, có một cái taxi đang oang oang quảng cáo show diễn tối nay. Mẹ Khoai buồn miệng cất giọng: Tối nay tại sân vận động Định Công, ngôi sao ca nhạc đang lên Trịnh Quốc Bảo, tức BảoTq trình diễn những nhạc phẩm…Mới có đến thế thôi đã thấy anh An quay ngoắt sang: Ôi, cậu Bảo á cô. Ừ. Thích nhỉ. Không nhớ rõ anh í còn nói những gì gì nữa, nhưng anh ấy đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, anh ấy nhìn cậu Bảo như một thần tượng, hỏi đi hỏi lại nhiều lần, cậu diễn lúc mấy giờ, cháu có được đi không. Cô lại được thể chém gió: cô là bầu sô, quản lý mọi việc, cậu bảo chỉ hát thôi….Lại còn thỏ thẻ: thế anh An có muốn diễn kịch không, để cô bố trí, anh ấy gật lia lịa. Anh còn đề nghị anh rắt tay em Khoai trình diễn ca khúc: Đi cọc về. Hỏi anh cát sê thế nào anh ấy bảo cháu và các bạn chỉ lấy …10K thôi.Hihí. Anh ấy vẫn đinh ninh, sự thật nó là thế. Chẳng thế mà mẹ anh đến anh khoe luôn là cậu Bảo tối nay….Cậu Bảo sướng thật. Ôi cháu tôi.
Chuyện thứ hai: Bị đánh
Đi chợ về, mở cửa đã thấy anh cháu đứng giữa nhà nước mắt vòng quanh, hỏi thì anh báo cáo: em Khoai đánh cháu. Huhu. Cô bảo lại anh, cháu lớn hơn sao lại để em đánh, đánh, cháu…đánh lại. Anh bảo: nhưng cháu đánh em một cái em đánh cháu…hai cái.huhu.
Chuyện thứ ba: cháu mách cô Thục
Mấy bà cháu và bố Khoai đưa nhau đi chúc tết họ hàng, đường nhỏ, xe không vào được, chỉ có bà vào, anh An và cậu Bảo ở ngoài trông xe. Cậu Bảo nhìn thấy một cô đi qua quay sang hỏi An: Cô kia xinh không? Anh ấy cười híhí bảo cậu: Cháu mách cô Thục. Nhưng cậu đừng nói với mẹ cháu nhé…cô ấy xinh.híhí. Híhí, đấy chính xác là kiểu cười của anh ấy đấy. Khoai cũng học theo kiểu cười này.
Chuyện thứ tư: cháu cho cô con Matịt
Chủ Nhật, bố cho Khoai và anh An đi cùng ra bãi rửa xe, mẹ Khoai với vai trò bảo vệ bám đằng sau anh An, cả nhà lắc lư trên con Lead trông thật buồn cười. Anh An đi đi lại lại chỉ chỉ trỏ trỏ các con xe. Thấy có một bác đánh con Vios vào anh ấy bảo: Đây là Vios tự động đấy. Mấy bác trên xe bảo: bé mà biết các loại xe cơ à, thế làm sao cháu biết (chắc bác tưởng anh ấy đoán mò)? Anh An : Vì chữ G là số tự động còn E là số tay. Hơhơ, đến lúc đó cô Thục cũng mới biết, hơn mỗi em Khoai.Hihi. Quay sang anh An cô thủ thỉ: Chắc An biết nhiều xe thế sau này sẽ kinh doanh hoặc sản xuất xe, lúc đó nhớ tặng cô một con xịn xịn tí nhé. Đấy cô thích con madza 3 kia kìa. Anh ấy bảo: Cháu tặng cô một con Matiz. Anh ấy còn dắt tay cô đến tận một con Matịt đỗ gần đấy chỉ cho cô xem. Ôi thế này thì cô sài con Lead của cô cho nó sành điệu và đỡ Lục tốn anh cháu ạ.

DSC08023.jpg picture by chaunhue2000
DSC08051.jpg picture by chaunhue2000
DSC08028.jpg picture by chaunhue2000