Quando, Quando, Quando
Tell me when will you be mine
Tell me quando quando quando
We can share a love devine
Please don't make me wait again
When will you say yes to me
Tell me quando quando quando
You mean happiness to me
Oh my love please tell me when
Every moments a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare
I can't wait a moment more
Tell me quando quando quando
Say its me that you adore
And then darling tell me when
Every moments a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare
I can't wait a moment more
Tell me quando quando quando
Say its me that you adore
And then darling tell me when
Every moments a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare
I can't wait a moment more
Tell me quando quando quando
Say its me that you adore
And then darling tell me when
Oh my darling tell me when
And then darling tell me when
Oh my darling tell me when
Hôm qua có một bộ phim lấy bài hát này làm nhạc nền, còn nhớ lâu rồi, khi trong đầu em đang lẩm nhẩm lời bài hát này thì có một người cũng khe khẽ hát “Tell me when will you be mine, Tell me quando quando quando”. Cái nhìn đấy, bài hát đấy và tình yêu của em bắt đầu từ đấy. Cảm ơn Heiniken đã dùng bài hát này cho quảng cáo nhờ đó mà em và người đó biết đến Quando quando quando và biết đến nhau. Chúc mừng sinh nhật người đó, chúc người đó sang tuổi mới luôn vui vẻ, khoẻ mạnh, may mắn.
Mệt quá, mỏi chân quá đấy là lời than vãn của mẹ sau một ngày đưa tớ đi vui tết thiếu nhi ở cơ quan mẹ. Mới đến cửa đã gặp bạn Hoàng, hai đứa chúng tớ đã tíu tít bám lấy nhau. Chả thế mà nói đi gặp Hoàng thì vui vẻ đi ngay, không cần phải nhử thính nào nữa. Chúng tớ được đưa ra công viên Thủ Lệ chụp hình, chơi trò chơi. Mới chơi được một lúc thì mẹ tớ thấy rằng nếu tiếp tục thêm nữa thì sẽ có thông tin tìm trẻ lạc được thông báo gấp nên bắt tớ phải về cơ quan. Được chạy nhảy thỏa thích, ném bóng, tung bóng. Hai đứa bọn tớ cứ bám riết lấy nhau, còn nghịch hơn cả hôm đi Cát Bà. Ăn trưa xong tớ ôm quà ra về luôn để kịp giấc ngủ trưa và vì mẹ tớ mệt quá. Tớ đánh một giấc đến năm giờ chiều mới dậy.
Ảnh tớ và Hoàng
Thêm ảnh các em chip chip
Cả các chị xinh xinh bởi mẹ đang ao ước có thêm một em bé sau sẽ xinh đẹp thế này
Cát –Tớ
Cát- Bạn
Ngồi trên Cát gặm Xúc xích xin được ngon tuyệt
Tất cả đều ở…Cát Bà
PS: đơn giản chỉ là một entry để khoe ảnh, hehe
Cát Bà-đẹp, Cát Bà- sạch, Cát Bà- sóng êm. Có nhiều từ nữa để nhận xét về Cát Bà nhưng cùng với đó cũng sẽ là: gần mà xa, mệt và vất vả. Có hơn 150 km thôi nhưng mất gần 7 h, lên xuống hai chuyến phà. Chưa đặt chân đến nơi nhưng các du khách VNN đã bảo nhau đi cho biết thôi. Hihi. Nói là nói vậy thôi, chứ đẹp đấy chứ. Nước rất trong, sóng nhẹ, cát mịn, núi xanh, đường đẹp…Tớ có một ý kiến là nên đổi tên Cát Cò thành Cắt..Cổ cho nó có “tính lý do” nhỉ. Mới đi được một góc bé tẻo teo của CB thôi, còn mênh mông núi rừng của vườn quốc gia CB mà mình chưa tới.
Không có nhiều ảnh phong cảnh vì chỉ mang ống chụp chân dung do chồng tớ lười vác nặng, thêm mấy cái tớ nghịch chụp khu mua sắm của CB
Thêm một cái mặt béo tròn xoe
Cát –Tớ
Cát- Bạn
Ngồi trên Cát gặm Xúc xích xin được ngon tuyệt
Tất cả đều ở…Cát Bà
PS: đơn giản chỉ là một entry để khoe ảnh, hehe
Mỗi hành trình ta đi, mỗi con đường ta qua là những trải nghiệm thú vị với đủ các cung bậc cảm xúc.
Hành trình đi
Đầu tiên là hân hoan rời khỏi nhà vì được đi chơi, sau đó là bực bội với hơn hai tiếng cho một tuyến đường cao tốc ùn tắc, chậm chạp nhích từng cm . Rồi lo lắng ngồi soi biển chỉ dẫn, mệt mỏi với mấy khẩu lệnh: 80,50, chú ý 40 thôi, cấm vượt, hết cấm vượt, đô thị, 30, sắp có trạm xxx. Cả những lúc thót tim khi vượt xe tải trên một con đường chật hẹp mà ầm ầm xe qua. Mất hơn 12 h, đặt chân về đến nhà là thở hắt ra nhẹ nhõm. Tạ ơn Trời Phật. Ôi con đường quốc lộ 1.
Hành trình về
Chọn một con đường xa hơn 70 km để đổi lấy không phải mệt mỏi với việc đường hẹp và mất tiền nếu trót sa sẩy không quan sát kỹ biển bị các chú tuýt vào. Con đường Hồ Chí Minh. Rất tuyệt! Êm ru, phẳng lì, vắng bóng người và vắng cả bóng xe, chẳng phải đọc biển nhiều, chỉ thỉnh thoảng có một vài chú ô tô con đi theo đoàn, một vài đồng chí phượt bằng xe máy là bạn đồng hành một vài đoạn.
Có một vài cái không đúng như tưởng tượng. Ví như lao ra giữa đường rồi vẫn còn hỏi đường Hồ Chí Minh ở đâu. Vì cứ nghĩ nó to lắm, đến mấy làn xe chạy, ai dè nó chỉ nho nhỏ có hai làn với vạch vàng ở giữa. Nhưng con đường êm ái, phẳng phiu. Nhà cửa chưa đông đúc nhưng cũng không phải là thưa thớt, có đủ các trạm ăn nghỉ, xăng dầu. Cảm giác chạy xe giữa một miền bình lặng, êm đềm, núi xa xanh thẳm, bãi ngô, ruộng sắn mướt xanh thật tuyệt. Ngộ nhận thứ hai là sẽ có những đoạn chạy qua rừng rậm rạp, um tùm, qua đồi qua núi vòng vèo, một bên là vực sâu thăm thẳm. Nhưng chỉ thấy đường uốn lượn qua bạt ngàn rừng trồng thẳng tắp xanh mướt mát. Hết hy vọng chụp ảnh vì…môi trường cho…Khoai.
Qua rừng Cúc Phương
Chú ý: có mấy chỗ em sẽ đánh dấu có xxx: Khe Hạ(Thường Xuân), trên Thường Xuân khoảng mấy km (chỗ ngã ba), Cầu Cẩm Thuỷ. Điạ phận Hoà Bình là cách chợ Bến 1- 2km. Thứ hai, rẽ luôn chỗ TT Vân Đình giảm được 40km, số km gần như bằng đường 1( cái này nghe em là vẫn hơn đấy chứ. Ai bẩu). Nhưng túm lại thì em vẫn chọn : “Tàu anh qua núi ” bởi an toàn và vô lo, vô nghĩ cho đến khi nào lấy được bằng. Mà kế hoạch đó thì còn dài hạn lắm. Hehe.
Entry đánh dấu kì nghỉ 4 ngày với trải nghiệm thú vị: “cảnh sát” dẫn đường. Giờ em là người đọc biển hơi bị nghệ đấy. Hầu như không bỏ sót cái biển “nhạy cảm” nào từ Hà Nội vào Hà Tĩnh.
Tạm biệt nhé mùa xuân, hết những ngày mưa phùn ẩm ướt, hết những ngày lành lạnh, mùa Hạ đến rồi, cây cối bắt đầu sinh sôi và trở mình mạnh mẽ, rực lên những mảng xanh bất tận. Ô mùa Hạ, mình chẳng thích lắm đâu nhưng phàm những cái gì là qui luật thì mình phải tuân theo chẳng đi trái với bước vần mình của tự nhiên làm gì. Xuân sinh , hạ trưởng cơ mà.