Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Phuir bụi, chống mốc cho máy ảnh

Để chống mốc cho cái máy ảnh, không có gì hay hơn là lôi nó ra “bắn”. Mẫu cũng thế thôi, nếu được thực hành thường xuyên thì khả năng trình diễn sẽ ngày càng…Cái vế sau thì có vẻ còn phải hậu xét sau khi…xem kết quả của cái vế trước. Theo nhiếp ảnh ra thì: “Nói chung không tiến bộ, không nghiêm túc, chẳng có tinh thần nghệ thuật…bla bla bla…”
Nhiếp ảnh giaKhoai’s father
Model: Khoai’s mother
Địa điểm: Cầu Diễn
Thời gian29-12-2010

Ngày đặc biệt

Kỉ niệm một ngày đặc biệt, ngày ta có nhau chung dưới một mái nhà, chung một khoảng trời là để lại tất cả công việc những ngày cuối năm, hai vợ chồng trưa muộn mới đi xe ra ngoại ô. Bỏ lại đằng sau cả một con đường mù bụi, khô khốc, bỏ lại ồn ào và náo nhiệt của thành phố.


Bốn năm, đã có biết bao nhiêu sự kiện xảy ra. Em vẫn mong, và mãi mong luôn thấy nụ cười của anh rạng rỡ như ngày anh đưa em rời căn nhà mà 28 năm em gắn bó để đến nhà anh. Dù cuộc đời này lúc nào cũng đầy những bộn bề, em sẽ mãi là bến bình yên anh trở về sau một ngày vất vả, mệt nhọc nhé anh.

Tập toẹ food photo

Thấy các bạn chụp ảnh đẹp, mình cũng háo hức ghê lắm, nhưng cái này đúng là 70% con mắt nghệ thuật còn lại là chia đều cho nỗ lực, cho học hành… Mình thì không có 70% kia nên mình bù lại bằng 30% nhưng với sự nỗ lực của 300% tích cực bấm máy. Có nghĩa là bắn, bắn và bắn. Với tinh thần đãi cát tìm vàng. Tạm như cái này làm hàng cho chủ đề food photography

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Ngày nắng ấm

Gió đến thật nhanh, thoáng cái mà cái lạnh đã tràn khắp mọi nẻo. Nhưng có hề chi, vẫn rộn vang và ấm áp vô cùng tiếng con, tiếng bố, tiếng mẹ, tiếng bà. Hai ngày cuối tuần bận rộn và mệt nhoài với công việc dọn dẹp. Thứ Bảy xuống chơi nhà bà Ngoại, ăn uống,ngủ nghê và chiều thì về nhà. Chủ Nhật, một đống việc phải làm. Bố Khoai tất bật với một đống việc, Mẹ Khoai thì chỉ ngó nghiêng đứng bên cổ vũ. Hai bố con hí húi sửa cửa, Khoai bắc ghế ngồi bên bi ba bi bô. Chỉ đạo cái này, hướng dẫn cái kia, ra vẻ sành điệu lắm. Tổng kết một ngày với thắc mắc: sao nhiều việc thế nhỉ, anh lao động quần quật cả ngày đấy. Hihi. Một tuần mới đến rồi, với nắng ấm làm bớt đi cái lạnh 12 độ.

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Thư gửi ông già Noel

Kính gửi ông già Noel (ông đọc xong rồi ông gửi lại cho các bên hữu quan xem xét giải quyết ông nhé)
Con tên là Lang Mót, mặc dù con biết ông bận lắm, nhưng không sao, thư này ông đọc và giải quyết sau cũng được. Ông ạ, năm nay con đã ba mươi mốt tuổi, con có một anh chồng (hơi đẹp trai một tí) và một đứa con trai (vô cùng đẹp trai). Con rất tự hào về hai đồng chí này. Con trai của con cũng đã bước sang tuổi thứ tư. Cháu ngoan và đáng yêu lắm. Giờ đây, con đang mơ về một ngôi nhà với hai đứa trẻ. Nhưng, chồng con, anh í bảo chỉ sinh một đứa thôi. Nguyên nhân con nghĩ là do anh ấy lười. Ông nghĩ mà xem, con trai của con lớn lên, nó chỉ có mỗi một mình, trong khi bạn bè hay anh An của nó, ai cũng có anh em. Sẽ rất thiệt thòi cho nó ông nhỉ. Còn chúng con nữa chứ, cũng sẽ buồn biết bao nhất là lúc nào cháu nó đi du học chả hạn(đấy là con nói trời bỏ quên cho được như thế). Ôi, nghĩ đến cảnh chỉ có hai vợ chồng ở nhà, thui thủi một mình buồn lắm, nhất là một lúc nào đó, chồng con tụ tập bi-a hay đi uống bia đâu đó chả hạn. Chà chà, ông cũng thấy không ổn tẹo nào ông nhỉ. Thôi, con không dài dòng đưa ra các ní do ní trấu nào khác nữa. Chỉ thế thôi, đã thấy sẽ tuyệt vời biết bao nhiêu nếu có một em bé nữa ông nhỉ. Nếu mà được là em bé gái thì càng tuyệt. Một đứa con gái lúc nào cũng coi bố là thần tượng. Nó xinh xắn và đáng yêu, mặc những cái váy dễ thương, cất giọng nói trong trẻo, nó như dòng suối mát trong xoa dịu mọi mệt nhọc của cuộc sống. Chắc chắn đọc đến đây ông sẽ đồng ý với suy nghĩ của con rồi đúng không. Vì thế ông nhé, ông không phải chuẩn bị quà gì cho con đâu. Ông xem xong thư rồi ông forward lại cho đồng chí chồng con ông nhé, ông có thể note ở dưới một chút thế nào đó tuỳ ông. Cảm ơn ông nhiều và chúc ông một giáng sinh vui vẻ

cute%20baby%20in%20snow.jpg

P/s Ông ơi, ông nhớ nhắc chồng con mua quà giáng sinh cho con là cái nồi nướng ông nhé.Khi nào con làm được gà quay con sẽ nhắn tin mời ông qua nhé.

Chuyện của hai bố con

Bố Khoai có một sở thích đó là phim chưởng, nói như Khoai là phim bạo lực. Phim này nếu theo sự phân chia của mẹ Khoai bao gồm hai dòng: chưởng Tàu và chưởng Mĩ. Chưởng Tàu thì dạng như là Thần điêu đại hiệp hay mới gần đây nhất là Tân ỷ thiên đồ long ký. Chưởng Mĩ là các phim đại loại cứ đấm đá tùm lum và nhiều nhất là trên các kênh HBO, cinmax…Cứ sỉnh một tí là thấy bố Khoai chuyển sang mấy kênh này ngay. Đàn ông với nhau, con trai xem phim với bố là đương nhiên và dễ hiểu. Nhưng sự tình là dạo này anh ấy đấm đá biểu diễn ác quá, súng ống cũng kinh quá, biểu diễn cũng hăng quá. Thôi thì đủ cả, lại còn đeo kính cho giống kiểu găng sờ tơ.
Mấy tuần trước có phim Tân ỷ thiên đồ long ký, theo lý thuyết, nếu phim hay và hình đẹp chắc là bố Khoai sẽ về sớm để xem, nhưng phim này bị chê không phải bản đẹp. Chê nhưng vẫn xem. Đương nhiên là hai bố con xem rồi, và lúc đó thì Khoai không hy vọng xem con chuột con mèo. Hihi. Khoai xem rồi hỏi bố:
-          Thằng này là thằng nào bố
-          Thằng là thằng thế nào, đây là giáo chủ Minh giáo Tạ Tốn

 

Bó tay. Đồng thời rung một tiếng chuông về chuyện nói năng cuả anh Khoai. Bởi không chỉ có mỗi chuyện này mà thôi.

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Dã quỳ và em

Đà Lạt mùa này nhuộm núi đồi bằng màu vàng đến miên man, rạo rực của dã quỳ. Hoa nở ngạo nghễ trên đồi cao, hứng nắng hứng gió, hoa khiêm nhường nép bên các con đường dẫn ta vào thành phố ngàn hoa. Đẹp nhất có lẽ là cúc quỳ trên những con đường ở sân bay Liên Khương. Bạt ngàn hoa, rực rỡ và tươi mới sau những ngày âm u mưa giớ sụt sùi. Bất chợt chụp được khuôn hình lạ khi em vội vã tìm hoa, lưu giữ một chút gì đó của Đà Lạt.