Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Em bé của mẹ

Còn có hơn hai tháng nữa thôi, thế mà mẹ vẫn cứ dậm chân tại chỗ, chưa chuẩn bị gì cho sự ra đời của em cả. Bố bảo tại vì có kinh nghiệm rồi nên bình tĩnh hơn. Ui, có kinh nghiệm gì đâu, quên hết cả rồi, nhớ lần sinh anh Khoai chuẩn bị tưởng như là đầy đủ thế mà vẫn thấy thiếu nhè nhẹt. Nói chung là nhớ lại thì vẫn thấy mẹ là một điển hình của bà mẹ …internet. Hìhì.
Em đã được 30 tuần rồi , em ngoan lắm, chỉ thỉnh thoảng cuộn mình tí thôi, nhưng sau mấy năm mẹ già đi nên mang bầu em mẹ mệt hơn anh Khoai nhiều, bố em  bảo xưa thì nhiều nạc  giờ nhiều mỡ hơn nên nặng nề.Huhu.
Sang tuần mẹ sẽ đi làm thủ tục sinh. Em ngoan nhé, lớn nhanh và khoẻ. Mẹ hồi hộp muốn biết em giống ai lắm, anh Khoai lần nào đi siêu âm về cũng đòi xem ảnh em bé đấy. Anh rất yêu em, tối thường chúc em ngủ ngon, lại còn nhắc bố mẹ chúc em ngủ ngon nữa chứ, thỉnh thoảng lại áp tai vào bụng mẹ nghe em đạp. Anh hỏi mẹ sẽ đẻ em bé như thế nào, mẹ bảo người ta sẽ mổ lấy em ra, anh có vẻ sợ lắm.
Rất nhiều việc sẽ phải làm trong những ngày tới, nào thì bắt tay thôi nhỉ. Cố lên nhé.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Bài thơ đầu tiên của Khoai

Thủ tục của một buổi tối luôn luôn và cố định tuần tự như tiến: đóng kịch, đọc thơ, đi ngủ. Nhiều khi cuối tuần bố mẹ cháu mệt rã rời sau khi giải quyết hàng núi công việc , đặt lưng xuống giường chỉ muốn ngủ luôn, bỗng vang lên hai từ quá ư là quen thuộc: “đóng kịch”. Hụ hụ, khổ thân hai cái thân già, từ chối, đe nẹt, cương quyết đủ kiểu thì vẫn không ăn thua. Nếu không đóng thì sẽ có đứa nó ngồi góc gường nó i ỉ nó khóc. Thôi thì đóng cho xong. Suốt tuần suốt tháng có hai món : sói và dê, sói và lợn. Thích sói thế cơ chứ. Có thêm được vở : Cáo, thỏ và gà trống nữa nhưng mà vở này dài quá. Nhân vật sói và cáo  luôn là bố Khoai đảm nhiệm. Đóng nhiều quá đâm nhàm, tua lời thoại cứ gọi là siêu tốc, không bao giờ quá…1 phút. Xong kịch, bạn ấy sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở: Mẹ giới thiệu đi. Hihi, đây ạ, đây là nội dung chính của entry này nhé: Sau đây tôi xin trân trọng giới thiệu bạn TQK đến từ trường X lớp Y sẽ đọc bài thơ”Bé ngủ”
Phải có một vài chú thích  rất quan trọng như sau. Thứ nhất đây là một “bài thơ”, thứ hai bài thơ này do bạn Khoai sáng tác, thứ ba do bạn trình bày, thứ năm thỉnh thoảng nó lại được phát sinh thêm vài câu, thứ sáu: nó có hơi hướng tuyên truyền vận động và hô khẩu hiệu. Nội dung như sau:
Bé ngủ
Bé ngủ thật là ngoan
Đi ngủ phải đánh răng
Đêm ngủ không trằn trọc,
Đi ngủ phải đắp chăn
Không đạp chăn ra ngoài,
Bé không được đái dầm
Bé không đòi quạt tay
Bé không đòi quạt máy
Trước khi ngủ phải học bài
Không đòi chơi Iphone
Không đòi chơi Ipad
Bé ngủ thật là ngoan.
Tình hình là sắp post lên thì bố Khoai nhắc còn thiếu câu: Ngủ dậy không đòi mẹ. Câu này là bố mẹ mới cài cắm thêm vào bài mục đích để mỗi sáng bạn tự ngủ một mình không khóc đòi mẹ ngủ cùng khi mẹ dậy rồi. Tính bạn từ xưa vẫn vậycông thức đến …bực. Cứ phải theo một trật tự nhất định không thay đổi. Bố bảo bạn ấy rất hợp với vai trò…  cán bộ tổ chức và TBT.

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Đón mừng năm mới

Đã lâu lắm rồi, blog của nhà mình đã mốc meo, bụi phủ tầng tầng lớp lớp. Hihi , hôm nay mới vào quét tước dọn dẹp để đón mừng năm mới. Nhưng trước tiên, nhà mình xin thông báo tin vui đã nhỉ. Tin này một số người đã đoán ra rồi: Nhà cháu có thêm một thành viên nhí, còn bé lắm, xinh xinh, đang nằm trong cái bụng ấm áp của mẹ cháu. Mới có hơn 12 w thôi. Chưa biết bạn giống bố hay giống mẹ. Mẹ cháu đặt nick là Xoài, vì hồi nghén và đến tận giờ mẹ cháu thích ăn xoài lắm. Nhưng anh Khoai lại thích đặt tên là Táo, rồi có lúc lại còn gọi là em Đào, giờ thì anh ấy gọi em là…em bé, đơn giản thế thôi. Anh Khoai thỉnh thoảng mẹ nhắc thì chúc em ngủ ngon, có những giấc mơ đẹp.
Dự sinh của em Xoài là cuối tháng 6, mùa hè, mẹ sẽ mệt nhưng em sẽ khoẻ và em có cùng tháng sinh với bố, thích ghê. Mẹ em hy vọng em sẽ là một tiểu long nữ xinh đẹp, nhưng tất cả là tuỳ duyên nhỉ, chỉ cần em khoẻ mạnh, ngoan, thông minh là tuyệt lắm rồi. Mẹ cháu đã cảm nhận được sự di chuyển đạp hay cuộn mình của bạn Xoài từ tuần thứ 10, vì bạn ấy là con dạ  nên cảm nhận thấy sớm hơn. Nếu như bạn Khoai khi xưa nghe thấy nhạc rộn ràng là nhẹ nhàng cuộn mình còn bạn Xoài khi mẹ ngửi thấy mùi gì thơm thơm, có vẻ thích thú là bạn trở mình thật mạnh.
Một giáng sinh ấm áp, một năm mới đang đến rồi, chúc nhà mình, bạn bè, đồng nghiệp một năm mới an lành, ấm áp nhé!

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Hoa voan (tiếp theo và có thể tiếp nữa)


Đây là Hoa lồng đèn (hai bà chị khó tính đều đồng loạt khen đẹp, nhưng tự nhận thấy  lên bình chưa có thẩm mĩ nghệ thuật. Đồng chí chồng bảo: đẹp ...hơn bình hoa cũ,
 ( hoa cũ - hoa tu lip nhựa đã trưng ở đây được 6 năm dư rồi)

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Nghiện ngập

Đúng là sa vào con đường nghiện ngập, không chỉ những thế mà còn làm lây lan sang cơ số người. up một cái lên để lấy tinh thần cho những ai chưa sa chân vào con đường này, hoặc những ai còn đang mò mẫm những bông hoa đầu tiên

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Gửi con yêu dấu (phỏng dịch Huy Phương)

Nếu một mai thấy cha mẹ già yếu,
Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân.
Những lúc ăn, Mẹ thường hay vung vãi
Hay tự Cha không mặc được áo quần.


Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng.
Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa
Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.


Cũng có lúc con thường hay trách móc
Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần.
Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ
Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngừng.
Có những lúc Cha già không muốn tắm
Đừng giận cha và la mắng nặng lời
Ngày còn nhỏ, con vẫn thường hay sợ nước
Từng van xin "đừng bắt tắm, mẹ ơi !"
Những lúc Cha không quen xài máy móc,
Chỉ cho Cha những hướng dẫn ban đầu.
Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha trách móc con đâu?
Một ngày nọ khi cha mẹ lú lẫn
Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò
Nếu không phải là niềm vui đối thoại
Xin đến gần và hãy lắng nghe cha.
Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa
Đùng ép thêm, già có lúc biếng ăn
Con cần biết lúc nào cha thấy đói
Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm.
Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống
Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay
Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày.
Một ngày kia, cha mẹ già chán sống
Thì con ơi, đừng giận dữ làm chi!
Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu
Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?
Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi
Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con
Muốn cho con được nên người xứng đáng
Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn.
Con tức giận có khi còn xấu hổ
Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ
Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại
Những ngày xưa khi con còn tuổi ấu thơ.
Hãy giúp Mẹ những bước dài mệt mỏi
Để người vui đi hết chặng đường đời.
Với tình yêu và cuộc đời phẩm giá
Vẫn yêu con như biển rộng sông dài.
Luôn có con trong cuộc đời,
Yêu con, cha có mấy lời cho con
(ST)

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Trước giờ đi ngủ

Buổi tối, trước khi vào giấc  bước một là đọc truyện. Mỗi tháng, có khi là vài tháng  một truyện, đọc đi đọc lại, thuộc lòng như cháo chảy, đến khi nào năm lần bảy lượt mẹ bảo thôi đọc truyện khác hoặc mẹ tìm được truyện hấp dẫn hơn mới thôi. Với mẹ đọc truyện thế này đúng là không thú vị lắm, nên nhiều khi cũng nhác, tìm cách trốn cho bạn nguôi nguôi rồi đọc truyện mới.  Bước một xong đến màn trốn tìm. Trò này bạn Khoai thích lắm, chơi không biết chán, mặc dù mai bạn trốn ở đâu, bố mẹ đều đoán được từ ..hôm trước, hôm trước nữa, mai bố mẹ trốn đâu bạn cũng biết từ hôm qua, hôm kia. Nhiều khi bạn còn cung cấp cả đạo cụ hay nhắc nhở bố mẹ trùm chăn lên đầu cho kín. Xong rồi đến màn lăn lộn từ trên xuống dưới, gãi lưng, quạt tay (quạt máy bật ầm ầm, nhưng không thích cứ phải thêm cái quạt nan phe phảy trên đầu cơ ạ, mà không chỉ định ai khác ngoài mẹ). Chu trình này thường mất tiếng đến hơn tiếng đấy, đều như vắt cam. Hôm qua, có thêm màn mới: đóng kịch. Vở kịch có tên “Sói và bảy con dê nhỏ”. Do số lượng diễn viên có hạn nên vở kịch đã được biên tập lại cho phù hợp. Bảng phân vai như sau:
Bố Khoai: Sói
Mẹ Khoai: Dê mẹ
Khoai: hai vai: Dê út, Dê anh.
Đạo diễn: Mr Khoai
Nhắc thoại: Mr Khoai.
 Hôm qua buổi công chiếu đầu tiên nên nội dung nói chung còn lộn xộn và có những diễn viên làm việc chưa được nghiêm  túc lắm điển hình là “dê mẹ”, do ít đất diễn nên bạn cứ ở góc giường  bụm miệng cười khùng khục, xin được rút kinh nghiệm. Vở kịch xin được bắt đầu:
Dê con (giục mẹ): mẹ, mẹ đi chợ đi.
Dê mẹ: mẹ đi chợ nhé (quên luôn cả đoạn nhắc nhở cẩn thận không được để sói vào nhà, nó có giọng ồ ồ và chân đen, hihi).
Sói: Cốc cốc, cốc. Mẹ đây, mở cửa cho mẹ , mẹ mua nhiều hoa quả cho con đây này.
Dê con: Không, giọng mẹ thanh và âu yếm dễ thương cơ, chỉ có sói mới có giọng ồ ồ như vậy.
Sói: (nhoàm nhoàm ăn phấn): Cốc cốc, mở cửa cho mẹ, mẹ đã về đây.
Dê con: Không, ta không mở đâu, chân mẹ không đen như chân ngươi, ngươi đúng là sói, một con sói trá hình.
Sói: (rắc bột, rắc bột): Cốc cốc mở cửa cho mẹ, mẹ đi chợ về rồi đây.
Dê con: Giọng này đúng là giọng mẹ, nhưng ta xem chân có đen không nhé. Thò chân vào khe cửa xem nào.
Sói: (vẫn nằm trên giường, thò chân lên cao): Chân trắng mịn đây này (
).
Dê con: đúng là mẹ rồi.
Sói: nhoàm nhoàm (ôm luôn bạn dê con vào bụng và đi ra suối nằm ngủ khò khò).
(thiếu mất một đoạn dê mẹ đi chợ về, không thấy các con đâu, chỉ còn có dê út chui trong hộp đồng hồ)
Dê mẹ: con về lấy kéo thật sắc và kim chỉ đến đây.
Dê con: đây mẹ ạ (lại vào nằm tiếp lên bụng sói)
Dê mẹ: (rạch rạch): a dê con đây rồi. Con lấy đá về đây cho mẹ để mẹ nhét vào bụng sói (khâu khâu).  (trước khi đi ra chỗ khác còn cấu một nhát nhắc nhở “sói” diễn tiếp.
Sói: a, sau một giấc ngủ ngon thật thoải mái, sao mình khát nước thế nhỉ. Mà sao mình vừa ăn sáu con dê, sao dê vào bụng mình lại biến thành đá thế này. Mình phải ra suối uống nước mới được.
(Sói ra cạnh suối uống nước và lăn tùm xuống): A a a
Hai mẹ con nhà dê: a sói chết rồi (đóng kịch thôi nhé)
Mẹ con nhà dê cầm tay nhau hớn hở.
Sói: Vở kịch của gia đình Khoai đến đây là hết rồi.
Dàn diễn viên: (vỗ tay nhiệt tình).
Dê con: Nhưng sói rơi xuống nước phải giơ một chân lên, đóng lại nhé.
Vở kịch được diễn thêm một lần nữa, có thêm chi tiết sói rơi xuống suối  một chân phải giơ lên run rẩy, chơi vơi, và hai mẹ con nhà dê phải nắm tay nhau nhảy múa. Xong xuôi, “sói” và “dê mẹ” đang chuẩn bị ôm nhau ngủ thì dê con trèo lên nằm chỉnh choẹ trên bụng “sói”: Mẹ bảo : Con về lấy kéo thật sắc và kim chỉ đến đây cho mẹ. Hihi, hai “diễn viên” đồng loạt cười lên sằng sặc và từ chối dứt khoát đóng thế thôi, nhưng diễn viên “dê con” nhất định không chịu, phải đủ ba lần mới thôi. Cuối cùng “sói” phải  lấy quyền tối cao ra doạ nạt: không ngủ ăn phết mông cả hai mẹ con giờ. Mẹ thì hứa hẹn mai sẽ đóng tiếp hay hơn nhé. Như vậy mới có thể “chúc ngủ ngon và có những giấc mơ “đẹip”(nguyên văn giọng bạn Khoai)
Đọc được một đoạn này rất hay: “Kể chuyện, tham gia các hoạt động vui chơi - cách tốt nhất giúp bé phát triển ngôn ngữ: Nghe đọc sách sẽ giúp bé xây dựng được vốn từ vựng, kích thích trí tưởng tượng và nâng cao khả năng giao tiếp cho bé. Những điều mà bạn đọc cho con nghe, sẽ tốt hơn cho sự tăng trưởng và phát triển của bé. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, kỹ năng ngôn ngữ và thậm chí là cả trí tuệ, có liên quan đến nhiều từ ngữ mà đứa trẻ được nghe mỗi ngày. Với một đứa trẻ bốn tuổi, bạn hãy cho trẻ làm chủ giờ đọc truyện bằng cách cho bé yêu lựa chọn sách, kể cả khi trẻ muốn đọc đi đọc lại cùng một cuốn sách hay một đoạn nào đó mà bé yêu thích trong câu chuyện bé yêu thích.  Bạn cũng nên khuyến khích sự tham gia của bé bằng cách đặt những câu hỏi như “Theo con, bạn Thỏ đang làm gì trong bức tranh?” hoặc khuyến khích bé yêu tự kể một đoạn quen thuộc của câu chuyện. Ngoài ra, bạn hãy tạo cơ hội cho bé được vui chơi với bạn bè ở công viên, ở sân chơi chung cư, cho bé tham gia các trò chơi để bé có thể thực hành giao tiếp, cũng như học hỏi thêm cách sử dụng từ ngữ, phát huy sự sáng tạo của bé.” (http://mangthai.vn/mau-giao/cac-van-de-ve-su-phat-trien/tri-tue-t1p390c392/dac-diem-ngon-ngu-tre-4-tuoi-i3317 ). Có động cơ để không lười nhác nữa.